03/02/2017
144
Sự bất tử của thánh nhân
Thứ Sáu tuần IV Thường Niên A
Lời Chúa: 
 Mc 6,14-29
14Vua Hêrôđê nghe biết về Đức Giêsu, vì Người đã nổi danh. Có kẻ nói: "Đó là ông Gioan Tẩy Giả từ cõi chết trỗi dậy, nên mới có quyền năng làm phép lạ." 15Kẻ khác nói: "Đó là ông Êlia." Kẻ khác nữa lại nói: "Đó là một ngôn sứ như một trong các ngôn sứ." 16Vua Hêrôđê nghe thế, liền nói: "Ông Gioan, ta đã cho chém đầu, chính ông đã trỗi dậy!"
17Số là vua Hêrôđê đã sai người đi bắt ông Gioan và xiềng ông trong ngục. Lý do là vì vua đã lấy bà Hêrôđia, vợ của người anh là Philípphê, 18mà ông Gioan lại bảo: "Ngài không được phép lấy vợ của anh ngài!" 19Bà Hêrôđia căm thù ông Gioan và muốn giết ông, nhưng không được. 20Thật vậy, vua Hêrôđê biết ông Gioan là người công chính thánh thiện, nên sợ ông, và còn che chở ông. Nghe ông nói, nhà vua rất phân vân, nhưng lại cứ thích nghe.

21Một ngày thuận lợi đến: nhân dịp mừng sinh nhật của mình, vua Hêrôđê mở tiệc thết đãi bá quan văn võ và các thân hào miền Galilê. 22Con gái bà Hêrôđia vào biểu diễn một điệu vũ, làm cho nhà vua và khách dự tiệc vui thích. Nhà vua nói với cô gái: "Con muốn gì thì cứ xin, ta sẽ ban cho con." 23Vua lại còn thề: "Con xin gì, ta cũng cho, dù một nửa nước của ta cũng được." 24Cô gái đi ra hỏi mẹ: "Con nên xin gì đây?" Mẹ cô nói: "Đầu Gioan Tẩy Giả." 25Lập tức cô vội trở vào đến bên nhà vua và xin rằng: "Con muốn ngài ban ngay cho con cái đầu ông Gioan Tẩy Giả, đặt trên mâm."26Nhà vua buồn lắm, nhưng vì đã trót thề, lại thề trước khách dự tiệc, nên không muốn thất hứa với cô. 27Lập tức, vua sai thị vệ đi và truyền mang đầu ông Gioan tới. Thị vệ ra đi, chặt đầu ông ở trong ngục, 28bưng đầu ông trên một cái mâm trao cho cô gái, và cô gái trao cho mẹ. 29Nghe tin ấy, môn đệ đến lấy thi hài ông và đặt trong một ngôi mộ.

Suy niệm: 
1. Những dư luận về Chúa Giêsu rất khác nhau: Gioan Tẩy giả sống lại, Êlia, một ngôn sứ… Ngày nay cũng có nhiều dư luận về Chúa Giêsu, trong đó có những dư luận không tốt. Tôi phải làm gì để cho người ta hiểu đúng về Ngài?
Tên “Giêsu” nghĩa là “Chúa Cứu Độ,” hay nói theo ngôn ngữ thông dụng, Ngài là Đấng “Cứu nhân độ thế.” người ta không quan tâm lắm đến các danh hiệu khác của Ngài: Con Thiên Chúa, Kitô Messia, Con Vua Đavít…. Nếu Ngài là Đấng cứu nhân độ thế thì ai cũng thấy cần đến Ngài cứu giúp, hoặc vật chất hoặc tinh thần. Nhưng làm sao cho người ta không chỉ biết mà còn thấy rõ Ngài là Đấng cứu nhân độ thế? Giáo Hội và các môn đệ Ngài phải cho người ta thấy điều đó qua cách sống và những việc làm của mình.
Suy nghĩ về tính thiếu cương quyết của Hêrôđê: nếu thấy một điều gì đó là đúng thì phải cương quyết làm, nếu thấy một điều gì đó sai thì cũng phải cương quyết bỏ, không chần chừ, không rút lại điều đã quyết định.
Suy nghĩ về những đam mê của bà Hêrôđia: đam mê là một động lực rất mạnh, nhưng cũng là một con dao hai lưỡi. Nếu đam mê một điều tốt thì người ta sẽ làm được những kì công, nếu đam mê một điều xấu thì tai hại rất lớn…
Xem câu chuyện của nàng Salômê, tôi phải xin Chúa giúp tôi biết sử dụng những khả năng Chúa ban cho đúng.
Suy gẫm gương thánh Gioan Tẩy giả: tôi có cam đảm nói và sống Lời Chúa bất chấp mọi khả năng, mất mát không?
2. Những bậc vĩ nhân thường được nhân gian biến thành bất tử. Người Do Thái tin rằng vị tiên tri vĩ đại nhất của họ là Elia đã không chết, nhưng được cất nhắc về trời: khi Gioan tẩy giả xuất hiện, người ta lại tin rằng ngài chính là hiện thân của Elia: rồi đến lượt Gioan Tẩy giả bị giết, người ta lại cho rằng ngài đang sống lại trong con người Chuá Giêsu.
Có lẽ để xoá tan những lời đồn đoán như thế, thánh sử Máccô đã kể lại từng chi tiết cuộc xử trảm Gioan Tẩy giả cũng như ghi lại việc chôn cất thánh nhân. Gioan Tẩy giả đã thực hiện sự chết và Ngài đã không bao giờ sống lại, cũng chẳng được cất nhắc lên trời như Elia.
Gioan Tẩy giả là nạn nhân của bất công. Có bất công khi người ta đặt chính trị lên trên những giá trị khác của cuộc sống, như tinh thần và niềm tin; có bất công khi người ta hành động theo bản năng hơn là theo tinh thần. Vua Hêrôđê lẫn nàng Hêrôđia đều đã hành động theo lối ấy. Hêrôđia sống bất chấp luân thường đạo lý, còn Hêrôđê thì cho dù vẫn sáng suốt để phân biệt được điều ngay với lẽ trái, nhưng lại chọn sống theo bản năng hơn là lý trí.
Gioan Tẩy giả đã lên tiếng tố cáo bất công và sẵn sàng chết cho công lý. Trong ý nghĩa ấy, ngài là vị tiền hô của Chúa Giêsu, Ngài qua đi nhưng tinh thần Ngài vẫn sống mãi trong các môn đệ Ngài, và một cách nào đó, Ngài cũng sống trong chính con người Chúa Giêsu và nơi mỗi người Kitô hữu. Từ hơn 2000 năm qua, Giáo Hội vẫn sống trong niềm xác tín đó. Chính tinh thần của Gioan Tẩy giả, của các Tông đồ, của các thánh tử đạo, đã sống mãi trong Giáo Hội và trở thành dây liên kết mọi Kitô hữu. Điều này luôn được Giáo Hội thể hiện qua cử chỉ hôn kính hài cốt các thánh được đặt trên bàn thờ. Tập san Giáo Hội Á Châu do Hội Thừa sai Paris xuất bản tháng 12/95, có ghi lại chứng từ của một vị Giám mục:
“Chúng tôi đã cất giữ hài cốt của vị Giám mục tiên khởi của Giáo Hội chúng tôi. Chúng tôi tin rằng hài cốt này là thánh thiêng đối với chúng tôi, là dấu chỉ mà chúng tôi không bao giờ được phép quên lãng. Hài cốt này là sợi dây liên kết với Giáo Hội mọi thời, mọi nơi. Chúng tôi đã luôn nghĩ rằng chúng tôi không thể cất khỏi sợi dây liên kết hữu hình ấy. Đây là một dấu chỉ nối kết chúng tôi trực tiếp với Chúa Kitô. Làm sao người ta có thể đánh mất Chúa Kitô? Chúng tôi cất giữ hài cốt này, chúng tôi vẫn tiếp tục yêu mến Chúa Kitô và kết hiệp với Ngài mãi mãi.”
Chúng ta cũng hãy hiên ngang nói lên niềm tin và lòng trung thành với Chúa Kitô, cùng với Thánh Phaolô, chúng ta cũng hãy thốt lên: “Không có gì thể tách tôi ra khỏi lòng yêu mến Thiên Chúa trong Chúa Giêsu Kitô”
Cầu nguyện: 
Lạy Chúa Giêsu, xin cho con luôn biết đứng về phía sự thật vì sự thật sẽ giải thoát chúng con. Sự thật giải thoát chúng con khỏi lối sống đê hèn; sự thật giải thoát chúng con khỏi lọc lừa gian ác; sự thật giải thoát chúng con khỏi những sợ hãi trước những áp lực quyền hành gian dối, dẫn chúng con đến sự tự do đích thực của con cái Thiên Chúa. Xin cho con luôn biết đứng về phía sự thật.
 
Nguồn: Ủy ban Thánh kinh/ HĐGMVN