16/04/2017
178
Ông đã thấy và đã tin
Chúa Nhật Thứ I Phục Sinh
Lời Chúa: 
 Ga 20,1-9
 1Sáng sớm ngày thứ nhất trong tuần, lúc trời còn tối, bà Maria Mácđala đi đến mộ, thì thấy tảng đá đã lăn khỏi mộ. 2Bà liền chạy về gặp ông Simôn Phêrô và người môn đệ Đức Giêsu thương mến. Bà nói: "Người ta đã đem Chúa đi khỏi mộ; và chúng tôi chẳng biết họ để Người ở đâu." 3Ông Phêrô và môn đệ kia liền đi ra mộ. 4Cả hai người cùng chạy. Nhưng môn đệ kia chạy mau hơn ông Phêrô và đã tới mộ trước. 5Ông cúi xuống và nhìn thấy những băng vải còn ở đó, nhưng không vào. 6Ông Simôn Phêrô theo sau cũng đến nơi. Ông vào thẳng trong mộ, thấy những băng vải để ở đó, 7và khăn che đầu Đức Giêsu. Khăn này không để lẫn với các băng vải, nhưng cuốn lại, xếp riêng ra một nơi. 8Bấy giờ người môn đệ kia, kẻ đã tới mộ trước, cũng đi vào. Ông đã thấy và đã tin. 9Thật vậy, trước đó, hai ông chưa hiểu rằng: theo Kinh Thánh, Đức Giêsu phải trỗi dậy từ cõi chết. 10Sau đó, các môn đệ lại trở về nhà.
Suy niệm: 
Một câu chuyện ngụ ngôn về sứ mệnh được sai đi của Giáo Hội như sau:
Sau khi chịu chết trên thập giá, Đức Giêsu đã sống lại và vào trong vinh quang. Tuy vậy, trên tay chân và cạnh sườn, Người vẫn còn mang những dấu đau thương từ những cây đinh và lưỡi đòng đâm thâu. Một vị thiên thần đã hỏi Người rằng: “Chắc Chúa đã phải chịu muôn vàn đau khổ nhục nhã do loài người dưới thế gây ra?” Đức Giêsu đáp: “Đúng vậy!” Thiên thần hỏi tiếp: “Có phải tất cả con cái loài người đều biết Chúa đã chịu đau khổ và chịu chết để đền thay tội lỗi của họ không?” Chúa trả lời: “Chưa đâu, mới chỉ có một số ít người nhận biết mà thôi.” Thiên thần lại nói: “Thế thì Chúa đã làm gì để họ nhận biet ơn cứu độ đó?” Đức Giêsu đáp: “Ta lại đi loan báo tin vui cho những người khác, đến khi nào tất cả mọi người trên địa đầu đều được nghe Tin Mừng Cứu Độ ấy mới thôi.” Vị thiên thần đã hiểu rõ tính bốc đồng của loài người, nên tỏ ra nghi ngờ họ, nên hỏi tiếp: “Giả như Phêrô, Gioan và các Tông đồ quên không thi hành sứ mệnh rao giảng đó thì sao? Nếu các tín hữu các thế hệ sau này có lúc nào đó gặp phải những bách hại chống đối của kẻ ác mà chán nản muốn buông suôi thì sao? Chúa có lập một chương trình cứu độ nào khác nữa không?” Chúa Giêsu trả lời: “Ta sẽ không bao giờ lập ra thêm một chương trình cứu độ nào khác nữa! Ta đã biết trước tính khí con cái loài người luôn nhát đảm sợ sệt và bất định, nên đã thổi hơi ban sức mạnh là Thần Khí của Ta đến cho họ, để giúp họ thi hành sứ mệnh, và Ta hoàn toàn tin tưởng họ sẽ chu toàn được sứ mệnh đó.”
Bằng lối văn súc tích và hàm chứa những tư tưởng sâu sắc, Tin Mừng Gioan đã mô tả cuộc hành trình đức tin và đức mến của ba nhân vật quan trọng trong bài Tin Mừng Phục Sinh hôm nay như sau:
Lòng mến đã thúc bách Maria Mácđala tìm Chúa : Niềm vui phục sinh khởi đầu bằng việc bà Maria Macđala đi thăm mộ Đức Giêsu ngay từ sáng tinh sương ngày Thứ Nhất trong tuần. Bà hốt hoảng khi thấy tảng đá che cửa mồ đã bị lăn sang một bên và xác Thầy bên trong mồ biến mất. Cũng như chính lòng mến đã khiến bà can đảm đứng dưới chân thập giá, và ở lại chứng kiến việc an táng Thầy chiều Thứ Sáu, thì giờ đây lại thôi thúc và cùng với mấy bà khác đem theo dầu thơm ra mộ để tiếp tục ướp xác Đức Giêsu. Khi thấy mồ trống, Maria hốt hoảng chạy về báo tin cho hai môn đệ Phêrô và Gioan (Ga 20,2). Theo bà suy nghĩ thì có ai đó đã đến lấy cắp xác Thầy và bà không biết rõ họ để Ngươi ở đâu (Ga 20,13.15). Maria chẳng hề dám có tư tưởng về chuyện Thầy đã phục sinh, mà chỉ mong tìm lại được xác Thầy mang về mà thôi. Sau khi Phêrô và Gioan chạy ra mộ rồi trở về, thì một lần nữa, do lòng mến thôi thúc, Maria lại quay ra mồ mà than khóc. Trong lần ra mộ này, bà đã vinh dự là người đầu tiên được Chúa Phục Sinh hiện ra. Người còn trao cho bà sứ mệnh đi loan báo Tin Mừng Phục Sinh cho các tông đồ như sau: “Hãy đi gặp anh em Thầy và bảo họ rằng: Thầy lên cùng Cha của Thầy, cũng là Cha của anh em, lên cùng Thiên Chúa của Thầy, cũng là Thiên Chúa của anh em” (Ga 20,17).
Lòng mến đã làm Gioan nhận biết Chúa trước anh em: Gioan là một trong bốn môn đệ được Đức Giêsu kêu gọi đầu tiên (Mt 4,21). Ông là một trong ba môn đệ được được chứng kiến Người biến hình (Mt 17,1) và cũng là môn đệ được Thầy yêu quý nhất (Ga 13,23). Tình yêu đối với Thầy đã thúc bách ông, làm cho ông trở thành người can đảm nhất: dám theo sát Thầy từ lúc bị bắt đến khi bị xét xử trước hai tòa án đạo đời, dám đứng dưới chân thập giá để chứng kiến giờ phút cuối cùng của Thầy và được Người trao phó Đức Maria làm mẹ để đón về nhà mà phụng dưỡng (Ga 19,27). Cũng tình yêu ấy đã giúp Gioan trở thành người đầu tiên trong nhóm Mười Hai nhận ra Chúa tại biển hồ Tibêria (Ga 21,7). Cũng chính tình yêu ấy đã khiến Gioan chạy nhanh hơn và đạt đến đức tin trước Phêrô (Ga 20,8).
Lòng mến là điều kiện để Phêrô được Chúa trao quyền chăn chiên: Phêrô là một trong bốn môn đệ đã theo Đức Giêsu trước hết. Ông đã tình nguyện bỏ hết mọi sự mà theo Thầy. Ông luôn được xếp đứng đầu Nhóm Mười Hai. Ông còn là một trong ba môn đệ được chứng kiến Chúa biến hình trên núi cao, chứng kiến phép lạ Người làm cho một bé gái mới chết sống lại và có mặt khi Thầy hấp hối trong vườn Ghếtsêmani. Trong thời gian rao giảng Tin Mừng, Đức Giêsu thường đến trọ tại nhà Simon Phêrô tại Caphácnaum. Có lần Phêrô đại diện anh em để tuyên xưng đức tin “Thầy chính là Đức Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống” (Mt 16,16). Nhờ đức tin đó, Phêrô đã được Người khen là có phúc, và hứa sẽ xây Hội Thánh trên nền tảng đức tin vững chắc như đá của ông. Người cũng trao quyền cầm buộc và tháo cởi cho ông. Ông cũng được Đức Giêsu trao sứ mệnh củng cố đức tin cho anh em sau khi trở lại. Dù còn có nhiều khuyết điểm như: khuyên Thầy đừng chấp nhận theo con đường thập giá vào vinh quang và đã bị Người nặng lời quở trách, hoặc có lúc ông đã bị Người trách về sự kém lòng tin hay không để Thầy rửa chân cho. Phêrô cũng có lỗi khi quá cậy vào tài sức riêng của mình. Nhất là đã hèn nhát chối Thầy ba lần, dù đã được Thầy cảnh báo trước đó.
Nhưng Phêrô cũng có lòng yêu mến Thầy hơn ai hết. Lòng mến của ông thể hiện qua thái độ dứt khoát từ bỏ nghề chài lưới và chấp nhận theo Chúa đi lưới các linh hồn. Ông cũng hay được Thầy hỏi ý kiến như có nên nộp thuế đền thờ không?. Ông hay hỏi ý kiến Thầy như nên tha thứ đến mấy lần?. Ông đại diện anh em mà tuyên xưng lòng tin và hứa trung thành với Thầy đến cùng. Ông bảo vệ Thầy bằng việc rút gươm chém đứt tai tên đầy tớ của Thượng tế khi chúng đến bắt Thầy. Ông không khiếp nhược trốn chạy như các người khác, mà cùng Gioan theo dõi diễn tiến cuộc khổ nạn của Người. Trong Tin Mừng hôm nay, khi nghe các phụ nữ báo tin xác Thầy bị đánh cắp, Phêrô cùng với Gioan cùng chạy ra mộ kiểm chứng thực hư. Trước sự kiện mồ trống, các khăn vải liệm xác vẫn còn, thì Phêrô đã tin Thầy đã phục sinh (Ga 20,8-9). Rồi Phêrô còn được Chúa Phục Sinh hiện ra trước Nhóm Mười Hai. Khi được Gioan mách bảo người mặc áo trắng đứng trên bờ là Thầy, Phêrô vội khoác áo vào rồi nhảy xuống biển bơi vào để sớm gặp Thầy. Ông cũng tuyên xưng lòng mến ba lần và được Thầy trao sứ mệnh chăn dắt đàn chiên. Ông còn chứng tỏ lòng mến tột cùng khi sẵn sàng chết để làm chứng cho Thầy vào lúc cuối đời (Ga 21,18-19).
Giá trị của đức tin và lòng mến: Chính lòng mến Chúa đã làm cho Maria Mácđala ăn năn sám hối từ bỏ tội lỗi, là người đầu tiên đi ra thăm mồ và đã được Chúa Phục Sinh hiện ra trao sứ mệnh loan Tin Mừng cho các Tông đồ. Cũng chính lòng mến Thầy của Gioan đã làm cho ông nhận ra Thầy và thấy ý nghĩa của những sự kiện dẫn vào mầu nhiệm Phục Sinh của Chúa Giêsu. Lòng mến Đức Giêsu cũng làm cho Phêrô luôn gắn bó mật thiết với Thầy, hy sinh mọi sự để theo làm môn đệ Thầy. Dù có lúc yếu đuối sa ngã phạm tội, nhưng ông đã mau hồi tâm sám hối trở về và được Thầy tín nhiệm trao sứ mệnh làm đá tảng của đức tin, bảo vệ nâng đỡ đức tin của các anh em, và còn được trao quyền chăn dắt đoàn chiên Hội Thánh. Đối với các tín hữu chúng ta, lòng mến rất cần để chúng ta khỏi rơi vào thất vọng hay hốt hoảng khi gặp đau khổ thất bại trong cuộc đời. Cuộc sống chúng ta nhiều lúc giống như một ngôi mộ trống rỗng, khi những gì chúng ta yêu quý nhất, những người thân yêu nhất không còn, chúng ta chạy đôn chạy đáo đi tìm trong nước mắt đau thương như Maria Mácđala xưa (Ga 20,11.13). Nhưng sự chết đã không thể giam hãm được Đức Giêsu, Sự sống đã chỗi dậy từ cõi chết, Ánh Sáng đã bừng lên từ bóng tối, Tình Yêu đã chiến thắng hận thù và Tin Mừng đã và sẽ được loan truyền khắp thế gian.
Cầu nguyện: 
Lạy Chúa Giêsu phục sinh, vì Chúa đã phục sinh, nên con luôn vững tâm cậy trông vào Chúa. Vì Chúa đã phục sinh, nên con sẽ không sợ khi gặp phải đau khổ thất bại trong cuộc đời. Vì Chúa đã phục sinh, nên con đã hiểu được lý do của những hành động dấn thân: Cha Đamiêng hy sinh phục vụ trại phong, cha Kônbê tình nguyện chết thay cho một tử tù, các bậc tiền nhân sẵn sàng chịu chết để làm chứng cho Chúa.
Lạy Chúa Giêsu, sự phục sinh của Chúa vừa là lời mời gọi, vừa có sức lôi cuốn chúng con vươn mình lên cao để nhận rõ giá trị giới hạn của sắc đẹp, tiền bạc, danh vọng, chức quyền trần gian… để chúng con dám noi gương các thánh: sẵn sàng hy sinh tất cả vì tình yêu Chúa và dám sống chết cho tình yêu ấy. Để chúng con quyết tâm dấn thân đi khắp nơi rao giảng Tin Mừng, và sẵn sàng chấp nhận những hy sinh thiệt thòi gặp phải. Vì chúng con luôn xác tín rằng: “Chính khi hiến thân là khi được nhận lãnh, chính lúc quên mình là lúc gặp lại bản thân, chính khi thứ tha là khi được tha thứ, chính lúc chết đi là khi vui sống muôn đời.” 
 
Nguồn: Ủy ban Thánh kinh/ HĐGMVN