04/02/2017
102
Ngài chạnh lòng thương
Thứ Bảy tuần IV Thường Niên A
Lời Chúa: 
 Mc 6,30-34
30Các Tông Đồ tụ họp chung quanh Đức Giêsu, và kể lại cho Người biết mọi việc các ông đã làm, và mọi điều các ông đã dạy. 31Người bảo các ông: "Chính anh em hãy lánh riêng ra đến một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút." Quả thế, kẻ lui người tới quá đông, nên các ông cũng chẳng có thì giờ ăn uống nữa. 32Vậy, thầy trò xuống thuyền đi lánh riêng ra một nơi hoang vắng. 33Thấy các ngài ra đi, nhiều người hiểu ý, nên từ khắp các thành, họ cùng nhau theo đường bộ chạy đến nơi, trước cả các ngài. 34Ra khỏi thuyền, Đức Giêsu thấy một đám người rất đông thì chạnh lòng thương, vì họ như bầy chiên không người chăn dắt. Và Người bắt đầu dạy dỗ họ nhiều điều.
Suy niệm: 
Chúng ta biết là các môn đệ vừa trở lại Capharnaum kháo với Chúa về những việc làm và thành quả của học trên đường chập chững truyền giáo. Họ có nhiều điều phải bàn hỏi, phải tính toán. Nhưng Chúa bảo thôi, đi ra khỏi vùng đất Hêrôdê Antipas cai trị đã (Mt 14,13) vì ông đã bắt đầu dòm ngó dò xét. Cho nên Chúa muốn cùng các môn đệ đi sang miền thuộc quyền Philip, có lẽ là vùng Betsaida-Julia tương đối ôn hòa hơn (Lc 9,10). Họ ra đi như thế cũng là để nghỉ ngơi lấy sức nữa.
Từ Caphanaum đi Betsaida chỉ 140 cây số nên khi dân chúng thấy Chúa lên thuyền họ hiểu ý và đi bộ đón đường. Khi thuyền Chúa tới nơi thì dân chúng cũng tới đó rồi. Trông thấy dân chúng đông đảo, Chúa động lòng thương xót quên cả việc nghỉ ngơi của mình và các môn đệ. Cho nên Chúa lại bắt đầu tiếp tục giảng dạy lâu giờ, Chúa giảng dạy như thế chỉ vì tình thương. Chúa Giêsu thương hết mọi người, thương 99 chiên lành cũng như một chiên lạc (Lc 15,1). Chúa làm mưa nắng trên kẻ lành người dữ (Mt 5,45)
Chúng ta biết rằng sau khi nguyên tổ phạm tội, tất cả nhân loại chìm đắm trong tội lỗi... thì chính động lực duy nhất là tình yêu đã làm Chúa lận đận từ Trời xuống thế cứu vớt từng con chiên, kêu gọi từng đứa con hoang đàng trở về nhà Cha. Chúa Giêsu đã yêu thương nhân loại đến nỗi thí mạng sống mình vì họ (Ga 10,15). Còn tình yêu nào cao vời hơn tình yêu này nữa không? (Ga 15,13).
Thường thường ai cũng thế, một anh hùng dân tộc chẳng hạn. Họ chết là chết cho phe mình, chứ không ai dại gì chết cho kẻ nghịch với mình. Nhưng đây, Chúa Giêsu lại chết cho kẻ Ngài yêu và cả những ai không yêu Ngài, ghét Ngài.
Trước khi tắt thở trên Thánh Giá, Chúa phán: “Ta khát” (Ga 19,28): Chúa khát các linh hồn và Chúa vẫn còn khát khao như thế. Mỗi linh hồn còn quí giá hơn mọi châu báu ngọc ngà. Hồi còn ở trần gian, Chúa đã từng ví các linh hồn đáng quí như một mùa lúa chín (Mt 9,37-38). Mùa lúa chín là mùa của sự sống vươn lên. Lúa chín thì người ta phải lo tính toán gặt hái cho mau, để lâu lúa lên mộng, sợ chim trời, chuột bọ, trộm cắp, bão tố... làm hư. Mỗi hạt lúa chín là một linh hồn. Mỗi hạt lúa là một linh hồn. Mỗi hạt lúa là một hạt mồ hôi. Mỗi linh hồn là một giọt máu thánh của đồi Canvê, của Thánh lễ.
Để diễn tả tình thương này nữa, Chúa Giêsu đã dùng thêm hình ảnh gà mẹ túc gà con dưới cánh (Mt 23,37). Con gà mẹ túc con lại khi nó kiếm được mồi cho bầy con. Con gà mẹ túc con lại mỗi khi gặp diều hâu, mà thân mẹ hy sinh chiến đấu, thà mẹ khổ chứ đừng để bày con mồ côi. Gà mẹ túc con khi chúng đi lạc và mỗi chiều khi về đi ngủ. Gà mẹ là hình ảnh của chính Chúa, Chúa từ trời đi gọi chúng ta nơi trần thế, đã hy sinh mạng sống Ngài để đưa chúng ta thoát ách tội lỗi mà về với Thiên Chúa Cha trên trời. Còn hình ảnh nào dễ cảm động cho bằng hình ảnh của một bày chiên (Mc 6,34). Chiên cần có chủ chăn mới có nước có cỏ, nơi chốn nghỉ ngơi, tránh trộm cắp, sói rừng... Chúa nói “Ta là Chúa chiên lành. Ta hiến mạng sống mình vì đàn chiên”
Đã hơn hai ngàn năm nay, tình thương của Chúa đã lôi cuốn không biết bao nhiêu người về với Chúa. Không có một nhân vật anh hùng nào trên thế giới được đông đảo người yêu mến như Chúa Giêsu.
Có một minh tinh kia được cả triệu người hâm mộ, đi đâu là báo đăng, là chụp ảnh, là quay phim, cắt tóc kiểu nào. Lập tức bao nhiêu người cắt theo trong ngày ấy. Thí dụ M. Monroe, Bardot, nhưng đến khi Moroe chết thì người thân yêu nhất đưa xác là chiếc xe tang của thành phố với một con chó đi theo sau, không còn ai đi sau nữa? Còn Chúa Giêsu, sau Ngài, hơn 20 thế kỷ, vẫn có những thánh đồng trinh, tử đạo và biết bao nhiêu tín hữu vẫn tiếp tục yêu, người yêu cứ tăng lên mãi. Xin Chúa cho chúng ta hiểu được Chúa yêu chúng ta để chúng ta yêu Chúa mỗi ngày một hơn.
Cầu nguyện: 
Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con hăng hái lên đường nhưng cũng không quên lắng lại trong thanh vắng. Sự thanh vắng tách biệt khỏi những ồn ào xáo trộn; sự thanh vắng kết hiệp với Chúa cách thân tình và sâu thẳm; sự thanh vắng nuôi lớn đời con trong cầu nguyện, khiêm tốn để không bị cám dỗ ham danh lợi thế trần, để con nhìn thấy ơn Chúa qua tất cả mọi hoạt động tông đồ của con. Xin cho con có được tâm tình như Chúa với một con tim luôn rộng mở để yêu thương hết mọi người
 
Nguồn: Ủy ban Thánh kinh/ HĐGMVN